»
S
I
D
E
B
A
R
«
#2 - Xe bus
Aug 31st, 2009 by anhquan

Ở Việt Nam, xe bus được gọi là xe đò, hoặc đôi khi được gọi bằng cái tên kinh hãi hơn là “hung thần đường phố” do xe bus thường chạy ẩu và đứt thắng. Tuy nhiên, xe bus ở Đức thì khác hẳn. Đây là phương tiện giao thông công cộng phổ biến và tiện lợi ở đất nước này.

Người ta thường mua vé tháng để có thể di chuyển trên mọi phương tiện công cộng trong thành phố với giá khoảng 50EUR/tháng. Khi lên xe bus, ở một số nơi người ta phải trình vé tháng cho người lái xe xem, nhưng cũng có nhiều nơi thì không cần phải làm điều này. Nếu không có vé, bạn có thể mua từ các máy tự động ở các trạm xe bus hoặc mua trực tiếp từ người lái xe. Đừng cố gắng đi lậu vé, tôi sẽ viết về việc này trong một bài viết riêng. Sinh viên của đa số các trường đại học không cần mua vé khi lên các phương tiện cộng cộng trong thành phố, tuy nhiên không phải tất cả các trường đều hỗ trợ việc này.

bus stop 2 #2   Xe bus

Ở Việt Nam, khi muốn dừng xe đò bạn phải réo inh ỏi với lơ xe hoặc vỗ ấm ầm vào thành xe. Khi đi xe đò ở Đức, chớ làm điều này nếu bạn không muốn bị cho là điên. Trên xe bus, luôn có các nút nhấn “STOP” để báo hiệu cho người lái xe là trạm sắp tới phải dừng cho người xuống. Nếu bạn quên bấm nút STOP và ở trạm dừng xe bus không có người đứng chờ, tài xế xe bus sẽ không cho xe dừng lại để tiết kiệm thời gian. Trên các xe bus thường có loa phát thanh để xướng tên trạm dừng sắp tới. Bạn sẽ nghe họ nói thế này “Nächste Haltestelle ….” hoặc là “Nächste Station …”. Tôi đã có lần bị đi “lố” trạm vì không nghe rõ tên trạm bằng tiếng Đức. Nếu không rành tiếng và khi đi bus ở các thành phố lạ, bạn nên chú ý đến loa phát thanh này! Tuy nhiên, nếu không chắc chắn thì hãy hỏi người đi cùng. Đây chính là cơ hội tuyện vời để thực tập tiếng Đức và đôi khi là kiếm thêm bạn mới. Người Đức rất nhiệt tình giúp đỡ trong các tình huống thế này.

Các trạm dừng xe bus được ký hiệu bằng chữ H màu xanh trong vòng tròn màu vàng như ở hình bên trên. Nhiều trạm dừng có mái tre và ghế ngồi, như ở nhưng nơi hẻo lánh hơn thì có khi chỉ là cái bảng ký hiệu chữ H. Dù thế nào, ở các trạm dừng không thể thiếu bảng lịch trình (”Fahrplan”). Bạn nên chú ý, vào các ngày cuối tuần lịch trình của xe bus và các phương tiện công cộng thường được rút ngắn hơn so với ngày thường. Ví dụ, ngày thường cứ mỗi 10 phút có một chuyến bus thì vào cuối tuần có thể chỉ còn nửa tiếng một chuyến. Xe bus cũng kế thúc ngày làm việc sớm hơn so với tàu. Thông thường chỉ khoảng 10h tối là hết xe bus rồi. Đây chính là nhược điểm của xe bus.

Eine Gute Fahrt!

#1 - Xe đạp ơi !
Apr 3rd, 2009 by anhquan

Ở Việt Nam chỉ có con nhà nghèo mới đi xe đạp. Còn dân nhà giàu thì tối thiểu cũng phải cưỡi một con xế nổ tay ga.

Tuy nhiên, xe đạp ở Đức lại rất được ưu chuộng vì lý do tiện lợi trong cự ly gần, rẻ tiền và đậu xe thoải mái. Xe đạp được ưu chuộng ở các thành phố , nhưng ở các thị trấn và làng nhỏ, xe đạp lại ít được sử dụng vì lý do khoảng cách đi lại xa và đường khá dốc.

Người Đức gọi xe đạp là “Fahrrad” và họ luôn ưu ái cho xe đạp lối đi riêng bên vỉa hè. Đường cho xe đạp thường được ký hiệu bằng các vệt sơn màu xanh, và có in hình chiếc xe đạp ngay trên mặt đường.

Dù ở Đức có đường dành riêng cho xe đạp, nhưng khả năng phần đường này bị người đi bộ lấn là không ít. Ở đây người ta không có la to “tránh ra coi” như ở ta mà chỉ nhấn chuông xe một cái “beng” để báo hiệu. Thế là người đi bộ phải lập tức tránh đường. Lần đầu ở đây vì không quen với âm thanh này nên tôi ko có tránh đường, kết cục là bị thằng lái xe đạp nó chỉ đầu.

Nếu đi xe đạp vào buổi tối, bạn cần phải trang bị đèn trước và đèn sau nếu không muốn bị cảnh sát phạt. Nên mua đèn pin loại tháo ráp dùng cho xe đạp để gắn vào khi đi ban đêm. Không nên dùng loại đèn dyamo (loại tạo ra điện từ chuyển động quay của bánh xe), vì loại này cho ánh sáng chập chờn như đom đóm và đạp rất nặng.

Đi xe đạp ở Đức không được chở thêm người thứ hai ở yên xe sau (trừ chở em bé với ghế ngồi đặc biệt cho trẻ con). Vì vậy, bạn hiếm khi nào thấy đôi tình nhân nào chở nhau bằng xe đạp như ở ta (trừ một số ngày cuối tuần ở gần các khu sinh viên thôi - mà sinh viên thì thường hay phá luật mà).

Dù đường phố ở đây không có “đinh tặc” như ở xa lộ Hà Nội nhưng trường hợp xe bị xì không phải là ít. Bạn cũng cần trang bị bơm xe, dụng cụ vá xe (mua ở các tiệm bán xe đạp) để sử dụng trong trường hợp xấu nhất này. Và bạn nhớ là, đôi khi thay vỏ và ruột xe còn mắc hơn tiền mua một chiếc xe đạp nữa đó. Vì vậy, hãy tự sửa cho đến khi không sửa được nữa thì hãy mua đồ thay.

Ở Đức có bị mất xe đạp không ? - Đừng tưởng ở đất nước giàu có này mà không có trộm xe đạp nhé. Dân Đức chính gốc trộm xe thì ít, nhưng mà người ngoại quốc thì nhiều như quân Nguyên. Cẩn thận vẫn hơn. Hãy trang bị một cái khóa dây tốt và nhớ luôn khóa xe dù ở bất kỳ đâu. Ở trường tôi học, đã từng xảy ra không biết bao nhiêu vụ đập khóa trộm xe đạp.

Nếu bạn muốn tìm mua một chiếc xe đạp rẻ tiền, bạn có thể tìm trên internet, mục rao vặt trên báo địa phương hoặc chợ trời. Trong các trường ĐH cũng thường có bán xe đạp cũ, do các sinh viên sau khi tốt nghiệp bán lại. Hãy liên hệ văn phòng sinh viên của trường để biết thêm thông tin. Các tiệm bán xe đạp trong thành phố cũng có bán xe cũ được tân trang lại. Tuy nhiên, bạn khó tìm được xe đạp giá rẻ ở các shop này. Đối với sinh viên, với 20 EUR là cũng có thể mua được một chiếc xe cà tàng đủ chạy trong suốt thời gian đi học rồi.

Một vài địa chỉ giúp bạn tìm được một chiếc xe đạp ưng ý:

- http://www.fahrrad.de/

- http://www.bikeshops.de/

- http://www.quoka.de/spezial/fahrrad/fahrrad.html

Nói chung đi bằng xe gì cũng phải cẩn thận, nón bảo hiểm cho xe đạp là không bắt buộc nhưng được khuyến cáo sử dụng. Vào mùa đông, đường tuyết rất trơn nên người ta cũng hạn chế đi xe đạp. Nhưng nếu trong trường hợp bạn buộc phải cưỡi ngựa sắt, nhớ đạp chậm và mang găng tay kẻo cóng không bóp thắng kịp đâu.

So macht Fahrrad Fahren Spaß!!!

»  Substance: WordPress   »  Style: Ahren Ahimsa
© Bản quyền của VietCorner.de - Xin hãy ghi lại nguồn gốc khi đăng lại thông tin từ vietcorner.de